1. Vào năm 2014, trước khi Juventus bước vào một trận đấu cực kỳ quan trọng với AS Roma ở Serie A, Leonardo Bonucci đã quyết định ăn một nắm tỏi. “HLV động lực” của trung vệ người Ý, Alberto Ferrarini, đã đưa chúng cho anh, sau đó giải thích rằng “hàng trăm năm trước, các chiến binh đã ăn tỏi để duy trì sức mạnh, sự sung mãn và tỉnh táo.”

Tất nhiên, việc này còn có thêm một công dụng khác ngoài những lợi ích đã nêu trên. Ferrarini cũng đã dặn Bonucci rằng “hãy thở vào mặt bọn Gervinho và Francesco Totti”, các ngôi sao tấn công của Roma.

Những mưu tính đó đã thành công – Juventus đã giành chiến thắng với tỷ số 3-2, Bonucci chính là người ghi bàn thắng quyết định. Đây chỉ là một trong nhiều câu chuyện cho thấy, Bonucci – cũng như người đồng đội của anh ở Juventus và ĐTQG Italia, Giorgio Chiellini – sẵn sàng làm bất cứ điều gì để giành chiến thắng.

Cuộc hành trình chinh phục Euro 2020 của Italy, trên nhiều phương diện, đã nhấn mạnh một sự thay đổi lớn trong nền văn hóa bóng đá của đất nước này. Azzurri của Mancini là một đoàn quân trẻ trung, nhiệt huyết và táo bạo, được xây dựng xoay quanh một tuyến tiền vệ bóng bẩy và kỹ thuật, đồng thời mang đậm một phong cách tấn công rất phóng khoáng và sáng sủa.

Nếu như chính tầm nhìn đó của Italia đã đưa ĐTQG này vượt qua vòng bảng và giúp họ đánh bại ĐTQG Áo ở vòng 16 đội, rồi tiếp đó là Bỉ ở vòng tứ kết, thì những chiến thắng trước Tây Ban Nha ở vòng bán kết và Anh ở trận chung kết đã được tạo nên nhờ một hình ảnh quen thuộc hơn của Azzurri: Thực dụng, không khoan nhượng và “hắc ám” đến mức cực kỳ đáng sợ.

Nó được xây dựng không phải dựa trên sự hoa mỹ của những Lorenzo Insigne và Marco Verratti, mà là bức tường bê tông vững chãi và kiên cường của Bonucci và Chiellini.

Bộ đôi tường đồng vách sắt và thứ nghệ thuật đưa đội tuyển Italia lên đỉnh châu Âu - Ảnh 1.

Italia không chỉ tự hào về khả năng phòng ngự của mình, họ còn nhìn nhận công việc này với một tình yêu vô cùng to lớn. Như Bonucci đã từng chia sẻ trước đây rằng: “Là một hậu vệ, bạn luôn thích những chiến thắng với tỷ số 1-0.”

Trong trận đấu ra quân tại Euro 2020, khi đoàn quân của Mancini đang dẫn trước Thụy Sĩ đến 3-0 và đã cầm chắc một chiến thắng trong tay, Bonucci và Chiellini vẫn ăn mừng một tình huống phòng ngự xuất sắc vào phút bù giờ cứ như thể Azzurri vừa ghi được một bàn thắng trong phút cuối cùng của một trận đấu nghẹt thở.

2. Tất nhiên, hình ảnh này đã diễn ra trong nhiều năm trời. Tổng cộng, hai người họ đã có 221 lần ra sân cho Italy, phần lớn trong số đó là sát cánh bên nhau. Họ là một cặp đôi không thể tách rời, ở cả cấp độ CLB và ĐTQG, đến mức một trong những kết quả tìm kiếm được Google đề xuất cho họ là: “Chiellini và Bonucci có phải là họ hàng của nhau không?”

Hai người họ không hề có quan hệ máu mủ với nhau, nhưng lại chẳng khác gì như vậy cả. “Tôi hiểu Bonucci còn hơn cả vợ mình,” Chiellini từng chia sẻ. Còn Bonucci cũng khẳng định rằng anh “không cần phải lo lắng về những điều mà tôi thường phải nghĩ tới khi đá cặp cùng một người khác; chúng tôi hiểu quá rõ về nhau.”

Tuy nhiên, điều khiến cho bộ đôi này trở thành một tổ hợp trung vệ lừng danh không chỉ nằm ở những điểm chung, mà còn bởi sự khác biệt. Bên ngoài sân cỏ, Chiellini có một hình ảnh hoàn toàn khác so với tính cách trên sân đấu, khiến mẹ của tiền đạo Alvaro Morata từng phải nói rằng bà rất ngạc nhiên về sự hiền lành, lịch thiệp và tử tế của anh.

Chiellini có bằng thạc sĩ kinh tế và thương mại. Anh là đồng tác giả của một cuốn sách về người hùng của mình, hậu vệ huyền thoại Gaetano Scirea. Theo như Chiellini tự nhận xét về bản thân, anh “điềm đạm, trầm tính hơn nhiều so với vẻ bề ngoài”.

Anh đã viết trong cuốn tự truyện của bản thân rằng chiếc băng đội trưởng của cả Azzurri và Juventus đã mang đến cho mình sự “bình tĩnh”, vậy nên anh thậm chí cảm thấy hoàn toàn thoải mái với việc giảm nhẹ bớt phong cách “chiến binh” của mình khi thi đấu.

Lúc trận đấu với Tây Ban Nha bước vào loạt sút luân lưu, nụ cười toe toét của Chiellini đã bị các đối thủ coi là một chiêu trò. Trên thực tế, anh có lẽ chỉ đang là chính mình mà thôi.

Bộ đôi tường đồng vách sắt và thứ nghệ thuật đưa đội tuyển Italia lên đỉnh châu Âu - Ảnh 2.

Bonucci – có lối chơi tinh tế hơn trong hai người – cũng là một con người hết sức mâu thuẫn. Anh từng phải vô cùng khổ sở, chật vật vào đầu sự nghiệp của mình bởi sự thiếu tự tin, đến mức phải thuê Ferrarini khi còn là một cầu thủ trẻ.

Các phương pháp của vị HLV này là không chính thống – ông thậm chí từng đưa Bonucci xuống hầm và đấm liên tục vào bụng anh, để cải thiện sự tập trung – nhưng theo thời gian, chúng đã phát huy tác dụng. Bonucci đã trở thành “một chiến binh”, theo như Ferrarini mô tả.

Trên sân cỏ, niềm đam mê chung là ngăn cản các cầu thủ tấn công của Chiellini và Bonucci có thể khiến hai người họ trông như thể được cắt ra từ cùng một tấm vải, nhưng sức mạnh của cặp trung vệ này chủ yếu nằm ở sự khác biệt.

“Họ hiểu nhau quá rõ,” Andrea Barzagli, một đồng đội cũ của cả hai người, chia sẻ. “Khi đã trải qua rất nhiều khoảnh khắc bên nhau, bạn sẽ có khả năng ‘đọc’ chính xác điều gì đang xảy ra, người kia sẽ phản ứng ra sao. Bạn có thể nhớ rõ kiểu tình huống đó đã diễn ra như thế nào trước đây, cách mà hai người phối hợp để giải quyết nó. Họ đã bổ khuyết cho nhau.”

Tất nhiên, Barzagli chính là người có thể phân tích mối quan hệ của Bonucci và Chiellini một cách hoàn hảo nhất, bởi anh đã từng cùng hai người họ tạo thành một bộ ba trung vệ khét tiếng trong nhiều năm.

Theo như Chiellini tự nhận xét, anh là “gã hung hăng”, Bonucci là “máy đếm nhịp” và Barzagli là “giáo sư”. “Anh ấy luôn xuất hiện đúng nơi đúng lúc,” Chiellini kể.

Đối với Bonucci, Barzagli là một tấm gương, một hậu vệ “bất khả chiến bại trong các tình huống 1 chọi 1”.

Barzagli cũng đã đưa ra những phân tích của riêng mình về hai người đồng đội cũ. “Giorgio là kiểu hậu vệ cần được ‘tiếp xúc cơ thể’ với đối thủ,” anh nhận định.

“Cậu ấy vừa sử dụng sự khôn ngoan, ma mãnh, vừa thích dùng sức mạnh thể chất của mình để triệt tiêu khoảng trống của đối thủ. Kiểu phòng ngự đó đang trở nên ngày càng hiếm.

Nó đã thay đổi rất nhiều trong vài năm gần đây. Tôi không muốn nói rằng Giorgio là một trong những hậu vệ vĩ đại cuối cùng của Italy, nhưng cậu ấy thực sự thuộc mẫu cầu thủ phòng ngự ‘cổ điển’.”

Ngược lại, theo Barzagli, Bonucci hiện đại hơn, giỏi hơn trong việc “đọc trận đấu, hiểu các tình huống”, anh là kiểu cầu thủ mà Pep Guardiola, một “thánh nhân” của bóng đá hiện đại, đã mô tả rằng “nằm trong số những người ông yêu thích nhất mọi thời đại.”

Matthijs de Ligt, hậu vệ người Hà Lan hiện đang khoác áo Juventus, đã chia sẻ rằng mình rất ngưỡng mộ “nhãn quan, sự chính xác trong những đường chuyền dài và chuyền ngắn của anh ấy.” Đồng thời, De Light cũng đã mô tả khả năng không chiến của Chiellini rằng “cứ như thể trong đầu anh ấy có một cục nam châm vậy.”

3. Trên nấc thang cuối cùng trước vinh quang của Azzurri, Chiellini và Bonucci đã tiếp tục chơi tuyệt hay ở Wembley, cũng như có cho mình những dấu ấn đáng chú ý.

Bằng năng lực, sự bản lĩnh, tinh thần kiên cường và lối chơi vừa khôn ngoan, vừa ma mãnh của mình, cặp đôi lão tướng này đã đứng vững trước những ngôi sao tấn công trẻ trung, giàu năng lượng của Tam Sư, cũng như đóng vai trò đầu tàu trong việc giúp các đồng đội vượt qua nghịch cảnh và những sóng gió mà đối thủ tạo nên.

Những hình ảnh tiêu biểu nhất, Bonucci chính là người ghi bàn gỡ hòa, còn Chiellini đã có một pha kéo áo với Bukayo Saka từ giữa sân để ngăn chặn một tình huống phản công nguy hiểm trong hiệp phụ.

Bộ đôi tường đồng vách sắt và thứ nghệ thuật đưa đội tuyển Italia lên đỉnh châu Âu - Ảnh 3.

Bản lĩnh của cặp đôi này đã góp công lớn trong việc đưa Azzurri đến với ngôi vương của bóng đá châu Âu

Ở tuổi 34 và 36, sự bền bỉ để có thể tiếp tục tỏa sáng ở môi trường bóng đá đỉnh cao của hai người họ thật đáng kinh ngạc. Barzagli đã chia sẻ: “Việc họ vẫn ở đây, cấp độ cao nhất của thế giới bóng đá, đã cho thấy sự chuyên nghiệp, quyết tâm cống hiến và sự chuẩn bị kỹ lưỡng cả về thể chất lẫn tâm lý của họ. Đó là bí quyết giúp hai người họ trụ lại môi trường đỉnh cao lâu đến vậy.”

“Có một điều có lẽ chỉ có Italia là hiểu còn các quốc gia khác thì không: Các hậu vệ càng già chơi càng hay. Chúng tôi không ngừng học hỏi, và với nhiều kinh nghiệm hơn, bạn sẽ có thêm nhiều giải pháp hơn cho các tình huống. Bạn sẽ biết mình cần phải làm gì trong mọi hoàn cảnh, bởi bạn từng gặp nó quá nhiều lần rồi.”

Đây chính xác là điều đã diễn ra với Bonucci và Chiellini.

Những lời ca ngợi như “Mr. Bonucci và Mr. Chiellini xứng đáng được mời đến đại học Havard để giảng dạy về nghệ thuật phòng ngự” của Jose Mourinho, hay “Bonucci và Chiellini là cặp trung vệ hay nhất thế giới hiện nay” của cựu danh thủ Bastian Schweinsteiger, đã một lần nữa được chứng minh một cách rất thuyết phục.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1fs4xky’) });