Bốn năm sau tuổi 15 được vinh dự đại diện cho bơi lội Việt Nam góp mặt ở Olympic Atlanta 1996, Võ Trần Trường An lặng lẽ từ biệt đường đua xanh để trở về cuộc sống bình thường, để lại nỗi tiếc nuối không nguôi cho những người hâm mộ thể thao Việt Nam.

Thấm thoắt thoi đưa, đã hai lăm năm trôi qua tính từ kỳ Olympic mà “cô bé” Võ Trần Trường An tham dự với tất cả sự hào hứng của tuổi thanh xuân, giờ đây kỷ lục gia trẻ tuổi của bơi lội Việt Nam ngày nào đang quay cuồng với vai trò của một người làm thiện nguyện để sẻ chia sự khó khăn cùng đồng bào TP.HCM giữa cơn đại dịch.

Kình ngư Việt 15 tuổi dự Olympic: Xin đừng gọi tôi là viên ngọc quý - Ảnh 1.

Mới đây, sau bài viết đầy sự tiếc nuối nhắc lại “cuộc chia tay” với thể thao đỉnh cao đầy bất ngờ ngày ấy, kình ngư trẻ ngày nào đã có những sẻ chia đầy cảm xúc trên trang mạng xã hội cá nhân của mình:

XIN ĐỪNG GỌI AN LÀ “VIÊN NGỌC QUÝ”

Lời đầu tiên, An trân trọng cảm ơn các cô chú, anh chị phóng viên – báo chí đã dành nhiều tình cảm cho An, dù An đã nói lời tạm biệt “đường đua xanh” khá lâu.

An thật sự rất vui và hạnh phúc với chặng đường là một vận động viên trước đây. Nhờ thể thao nói chung và bơi lội nói riêng; cùng những nỗ lực tập luyện, thi đấu hết mình… An cùng các anh chị em trong đội tuyển ngày ấy đã có những trải nghiệm tuổi trẻ đáng nhớ nhất.

An may mắn đến với bơi lội sớm và có thành tích tốt vào thời điểm mà ít người đến với bộ môn này. Nên nếu được, xin đừng gọi An là “viên ngọc quý”, vì An biết có rất nhiều thế hệ vận động viên tài năng của Việt Nam xứng đáng hơn.

Xin hãy dành những danh xưng cùng niềm tự hào gửi tặng đến lớp trẻ – lứa vận động viên giỏi và tiềm năng vẫn đang nỗ lực hết mình từng ngày để khẳng định bản thân, cùng những thành tích làm rạng danh Việt Nam trên đấu trường quốc tế. Dù có thành công hay thất bại, ý chí mạnh mẽ của các bạn vận động viên trẻ vẫn luôn cháy hết mình, đây thật sự là niềm tự hào lớn lao với tất cả thế hệ bơi lội Việt Nam.


Kình ngư Việt 15 tuổi dự Olympic: Xin đừng gọi tôi là viên ngọc quý - Ảnh 2.

An hài lòng với lựa chọn của bản thân trước đây và cả hiện tại. An trân trọng cảm ơn sự tin yêu mà các cô chú, anh chị đã dành cho An. Ở thời điểm này, An không mong gì hơn ngoài sức khoẻ và sự bình an đến với tất cả mọi người.

An tự hỏi, nếu mình quay trở lại bơi lội với vai trò huấn luyện, liệu An có thể trở thành một HLV tốt hay không?“.

Câu hỏi của Võ Trần Trường An là tín hiệu vui cho thể thao Việt Nam nói chung, và bơi lội TP.HCM nói riêng, dù khá muộn màng. Xin được gửi lời chúc sức khỏe, cùng lời tri ân đến kình ngư từng là niềm tự hào lớn của thể thao Việt Nam. Chúc Võ Trần Trường An vững vàng để đem tâm sáng của mình đến với những hoàn cảnh khó khăn trong mùa dịch dã, cũng như đường đua xanh của thể thao nước nhà.

admicroAD.unit.push(function () { admicroAD.show(‘admzonek1fs4xky’) });