(congdoanbdvn.org.vn) – Parc des Princes đêm trước, trong một khoảnh khắc thiên tài, Leo Messi đã làm rung động cả những trái tim lạnh lùng nhất, vì tất cả đã được nhìn thấy điều mà họ chờ đợi từ rất lâu về một tập thể có thể làm được gì đó với số 30.
Nó không bị đóng khung trong trận đấu mà PSG đánh bại nhà á quân Champions League Manchester City, đối thủ đã vượt xa họ rất nhiều về tính tổ chức, sự nhịp nhàng và ăn khớp của triết lý bóng đá đã thấm vào từng cú chạm bóng của mỗi cầu thủ, mà nó còn là sự hứa hẹn về một dự án thể thao đã đến thời điểm chín muồi.
Đêm của những cá nhân
Paris có thể đã rung chuyển vào thời điểm mà Messi ghi bàn đầu tiên cho đội bóng thủ đô nước Pháp, người ta không công bố màn ăn mừng làm bật dậy niềm kiêu hãnh đấy đạt bao nhiêu decibel tại Parc des Princes, nhưng trước hết, nó đã thỏa mãn được ước nguyện của tất cả những ai liên quan đến dự án chinh phục Champions League.
Nó khiến những người căm thù cách mà tiền bạc từ PSG đang vận hành thế giới bóng đá theo một cách hoàn toàn khác trở nên bớt oán giận hơn, xoa dịu sự thù địch hướng vào dòng tiền mà những ông chủ Qatar đã sử dụng để tạo ra lợi thế, và mang tới sự gần gũi hơn bao giờ hết.
PSG cần bàn thắng dán nhãn thương hiệu của Messi để trở nên hòa hợp với những giá trị truyền thống vốn đã mặc định họ là sự hủy hoại với bóng đá. Thiên tài người Argentina đã làm điều này suốt gần hai thập kỉ qua trong màu áo của Barcelona với sự khiêm nhường nhưng lại luôn nổi bật một cách lộng lẫy, và PSG được sở hữu những phẩm chất mà họ rất muốn có đấy.
Và khoảnh khắc mà Messi bùng nổ không phải là sự khai sáng cho một tập thể, mà là chiến thắng được kết tinh bởi những gì hay nhất của Parc des Princes ở khía cạnh cá nhân. Và Leo Messi không phải là người duy nhất khiến cho PSG trở nên đẹp đẽ hơn so với Manchester City.
Ở đó, Marco Verratti, đã thực hiện lời hứa giúp bộ ba Messi-Neymar-Mbappe không phải làm gì khác ngoài việc ghi bàn, một cách trọn vẹn nhất, anh đạo diễn tất cả mọi thứ ở trên sân, quyết định mọi chi tiết quan trọng dẫn những bàn thắng của Messi và Gueye.
Tiền vệ người Italy làm bất kì phần việc nào mà Pochettino yêu cầu, cầm nhịp, dẫn dắt các đồng đội, kiến tạo, và nếu cần phải phạm lỗi, kể cả phải đối mặt với tình huống xấu nhất thì Verratti sẽ làm mọi thứ đến nơi đến chốn.
Chú thích ảnh
Cuối cùng, Messi cũng ghi bàn đầu tiên của mình trong màu áo PSG
Trong khi Donnaruma khiến tất cả các cổ động viên của Paris được sống trong những phút giây bình yên nhất, thay cho cảm giác sợ hãi hay lo lắng trước áp lực mà Manchester City tạo ra dù chỉ một giây, họ xem những pha bắt bóng của thủ thành 22 tuổi này như một cách để tận hưởng bóng đá.
Gọt cho vừa áp lực
Khi đặt chiến thắng này vào tiêu chuẩn mà các tinh hoa của cựu lục địa như Real Madrid, Barcelona hay Bayern Munich tạo ra trong kỉ nguyên của họ thì PSG còn lâu mới đến gần những giá trị đó. Trận thắng này cũng không phải là điều gì quá phi thường, bất kì một ứng cử viên chức vô địch nào cũng phải làm được như vậy trước đối thủ cạnh tranh trực tiếp của mình.
Nhưng cả thế giới biết rằng, PSG đã thắng dù bị lép vế hoàn toàn trong khía cạnh tổ chức trận đấu trước Manchester City. Mauricio Pochettino chỉ chiến thắng trong một trận đấu cụ thể với Pep Guardiola, lúc mà ông tái sử dụng công thức Tottenham từng đánh bại Man xanh hai năm trước ở vòng tứ kết, và ngạc nhiên là nó hiệu quả.
Hakimi cố gắng khóa chặt Jack Grealish và Sterling, Nuno Mendes không rời mắt khỏi Mahrez, Gueye hiếm khi để Kevin de Bruyne được hít thở thoải mái và Herrera luôn sẵn sàng lao vào những trận đấu tay đôi ở giữa sân.
Nhưng PSG rất thiếu một định hướng bóng đá chuẩn mực, nơi mà họ sẽ quyết định trận đấu sẽ diễn ra theo cách nào, và tận dụng hiệu quả những pha phản công không đồng nghĩa với việc họ làm chủ trạng thái bóng đá của mình.
Tập thể này hàm chứa những giá trị bản thể hay nhất thế giới, trong khi việc sắp xếp những cá nhân kiệt xuất vào hệ thống của Pochettino còn rất nhiều những vấp váp, khi Neymar rất muốn kiểm soát trận đấu theo phong cách của anh, phớt lờ Mbappe và không thật sự nhìn thấy Leo Messi bên cạnh mình, thoát khỏi những ý tưởng chiến thuật của chiến lược gia người Argentina.
Nhưng điều khó hơn cả việc tiền đạo người Brazil muốn là vị vua duy nhất trên sân cỏ, chính là việc Pochettino lúng túng trong việc tạo ra sự cân bằng trong lối chơi của PSG, hoặc cụ thể hơn là xử lý mối quan hệ cá nhân với bộ ba MNM.
Pochettino chịu sự kiểm soát của những cái tôi quá lớn trong phòng thay đồ, vì khi cần phải gia cố sức mạnh phòng ngự ở cuối trận, HLV người Argentina không dám thay bất cứ một ai trong số 3 cái tên nói trên.
Hiển nhiên là một tập thể muốn đi đến cái đích cuối cùng, không phải là việc họ sở hữu bao nhiêu siêu sao trong đội hình, mà là họ tạo ra sự cân bằng giữa phòng ngự và tấn công, tính tổ chức tuyệt đối và sự liên tục trong nhịp điệu bóng đá.
Nhưng HLV người Argentina đang phải chịu đựng điều phi lý nhất trên cương vị cầm quân mà chưa biết làm thế nào để mọi thứ trở nên hoàn hảo ở khía cạnh một tập thể!
Thiên Ý